Trichotillomania chứng giật tóc, lông râu - Phần 2

Một số người khác được huấn luyện để thay thế hành vi này bằng những hoạt động khác như nắm bóp những quả banh tròn, xoay các sợi dây hoặc tập thư giãn cơ thường xuyên.
Các nhà khoa học đã nghiên cứu 44 gia đình, trong đó có ít nhất một người bị trich. Họ đặc biệt quan tâm đến một gene có tên là Slitrk1. Đây là gene có liên quan đến một rối loạn không kiểm soát được liên quan đến trich, đó là hội chứng Tourette. Ở 2 trong số 44 gia đình, cả bệnh nhân và một người khác, ba hoặc mẹ, có một gene Slitrk1 đột biến. Những thành viên khác trong gia đình không bị mắc trich thì không có sự đột biến này. Điều này khiến các nhà khoa học cho rằng sự đột biến gene Slitrk1 có thể liên quan đến rối loạn này.
Kết luận ban đầu này đã giúp các bệnh nhân trich rất nhiều. Việc họ có thể “đổ lỗi” cho sinh học chứ không phải lỗi do bản thân giúp họ giảm được rất nhiều stress. Tuy nhiên vì chưa có một giải pháp chữa trị nào hiệu quả và cũng ít người biết về triệu chứng này nên cuộc sống của họ vẫn rất khó khăn. Những người này cần được chia sẻ và giúp đỡ. Kể từ khi bộ phim tài liệu Bad Hair Life của Jennifer Raikes được chiếu vào năm 2003, mọi người đã biết thêm về căn bệnh này và thật ra nhiều người đã sử dụng cuốn phim đó cho những người bị trich trong gia đình mình. Nhiều website chuyên dành cho căn bệnh này cũng bắt đầu xuất hiện và hoạt động (chẳng hạn www.stop Pulling.com).
Hiện nay phương pháp chữa trị thường là dùng thuốc an thần hoặc trị liệu tâm lý. Thuốc an thần chỉ làm giảm sự lo lắng hoặc khuyến khích người ta có những thay đổi, song nó không hề giải quyết triệt để nguyên nhân của hành vi này. Phương pháp trị liệu tâm lý tập trung vào những bước thực tế để giúp thay đổi các thói quen. Phương pháp này cũng thường được sử dụng với những người hay cắn móng tay hoặc tự véo da thịt mình liên tục một cách vô thức.
Các bệnh nhân thường được giúp đỡ để nhận ra điều gì khiến họ thích giật tóc. Đối với một số người đó là sự lo lắng, một số người khác là sự buồn chán, có người thường giật tóc khi bị kẹt xe. Những này được khuyên là nên đeo găng tay, đeo một vòng tay leng keng, hoặc dán những băng cá nhân trên các ngón tay để giúp họ nhận biết khi nào họ bắt đầu giật tóc.
Một số người khác được huấn luyện để thay thế hành vi này bằng những hoạt động khác như nắm bóp những quả banh tròn, xoay các sợi dây hoặc tập thư giãn cơ thường xuyên.
Đối với các em bé như Julie thì các bậc phụ huynh không nên tỏ ra quá lo lắng và quở trách, vì điều này chỉ làm cho vấn đề thêm tồi tệ. Các phụ huynh có thể cho bé mang theo một tấm chăn (mền) nhỏ hoặc một vật mà bé ưa thích ở cạnh bên để cầm khi cảm thấy thích giật tóc.
12/05/2016 , Diệu Hạnh – Kiến thức ngày nay – năm 2007

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *